Search
  • Rachelle Ann

"Touch me!"

Updated: May 16, 2021

“Touch me!”, I have been silently begging and asking people to come closer by touching me: touching my eyes, my ears, my skin and my soul. Even if that they could, they would rarely come any closer. My inner voice screamed out but not all of them heard it. I wonder what it would be like to see their true thoughts. I wonder the lower floor of their emotions: whether it feels as cold as under the deep sea. Here, not only me, every single one of us might have once assumed that others need to understand our stories, our situations, and we tried to ignore the fact that their eyes are different. This is, for me, an inevitable mistake so I am able to realize no one will acknowledge and speak up for me, except me. Only I can tell myself what needs to change but expect too much from nobody. I have come closer to myself and touched the glaze of trust: that is, telling myself to touch superior things in front.


*'Untranslatable' emotions from a different language


"Qua đây. Lại gần đây đi!"

"Nghe đi, nghe tôi nói đã!" (tiếp)

Hét một tiếng thật to trong căn phòng không bóng người, chưa bao giờ Chị cảm thấy bất lực đến thế. Chị biết rằng Chị đang kìm kẹp sự ham muốn được mọi người nhắc tới, nghe theo và hiểu Chị. Chị âm thầm nài xin những đôi mắt đã dõi theo Chị bấy lâu nay: hãy lại gần đây, để đi vào và chạm tới cái mà người ta thường gọi là chiều sâu tâm hồn. Ấy thế mà không một ai có thể nhận ra điều Chị cần hơn bao giờ hết; mà kể cả có nhận ra, họ cũng nghĩ đó là một cái gì quá phức tạp. Hãy ví tâm hồn như một đứa trẻ cần được nuôi dưỡng: trong khi mọi người xung quanh đang bận tâm chăm sóc, nuôi dưỡng những đứa con của họ phương trưởng thì hiển nhiên sẽ chẳng còn ai có thời gian để đi sâu vào cái thế giới phiền phức của Chị. Ngày qua ngày, Chị tự hỏi bản thân "Ngoài kia liệu rằng còn ai giống mình?". Chị mường tượng cảnh cười nói vui vẻ với một người bạn có chung lối sống, suy nghĩ và cảm xúc với Chị; không kịp suy nghĩ mà vội vã đi tìm cái mới, Chị đã quên đi mất sự đồng cảm mà Chị thường nhận được từ lũ bạn xung quanh. Sự vội vàng đi tìm người bạn 'tri kỷ' kia chỉ khiến Chị càng thêm mệt mỏi và hiểu ra rằng: chẳng có cặp bạn nào sở hữu chung một tâm hồn trong hai thân thể khác lạ. Xung quanh Chị là các mối quan hệ khác nhau được vây kín bằng sự đối lập, bù trừ và đồng sáng tạo; là cái chày để giã tan sự phẳng lặng của cuộc đời; để Chị có thể viết được kết bài cho cuộc hành trình ngắn ngủi đầu tiên... (mở)

185 views

Recent Posts

See All